Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2016

Thất nghiệp làm thơ



Thất nghiệp!

Category: , Tag:
Jan 27, 2010 11:47 PM

Mãi mãi một mình mãi mộng mơ
Thổn thức thảm thương thêm thẫn thờ
Khô khan khắc khoải không khao khát
Buồn bã bôn ba bỏ bến bờ
Đắn đo đau đớn đành đơn độc
Tan tác tâm tư tình tả tơi
Côi cút cồn cào cơn còi cõm
Lưu lạc lất lây lòng lẻ loi!


Lúc lầm lì lúc lại lẻ loi
Lúc lẻ loi là lúc lả lơi
Lả lơi là lúc lòng liều lĩnh
Liều lĩnh liền lưu lại lắm lời


Đăng đắng đầu đời đã đau đau
Đức đem đắm đuối đổ đi đâu
Đa đoan đôi đứa đành đơn độc
Đoan đoản đường đời đã đăm đăm
Đêm đông điêu đứng đang đằng đẵng
Đông đà đờ đẫn đớn đớn đau
Đơn độc đã đành đời đã định
Độc đạo đường đi, đi đến đâu?


Một mình một mộng mà mê mẩn
Mơ màng mệt mỏi mãi mien man
Man mác mênh mông mây mờ mịt
Mãi mãi mờ mờ mãi mong manh


Thương thương tha thiết thề thật thà
Thương thì thỉnh thoảng thấy thiết tha
Thành thương thầm thôi, thì thôi thế
Thật thế! Thường thường thích thẩn thơ
Tha thiết, thẩn thờ, thêm thờ thẫn
Thiết tha, thơ thẩn, thẩn thẩn thơ
Thế thời thành thử thôi thời thế
Thôi thì thôi thế, thế thế thôi!



ĐI VỚI ANH 
Đi với anh!
Về nơi cuối chân trời
Về nơi núi đồi đang say ngủ
Ngắm bóng chiều trườn qua ô cửa nhỏ
Ngắm hoàng hôn lên mùa thu lá rũ
Ngắm mùa về bên dòng nước buồn thiu
Đi với anh!
Đừng buồn nữa ánh mắt ấy đìu hiu
Đừng khóc nữa trái tim ai nhỏ lệ
Đừng đau nữa khoé mi ai đừng ướt
Đi với anh!
Lên cao nguyên bao la
Về thuỳ dương sóng vỗ
Tìm chút nắng phơi khô dòng dư lệ
Tìm hạt mưa thấm đẫm cõi u mê
Tìm gió ngàn thổi vào tim người trẻ
Tìm đám mây phủ lên bóng lẻ loi
Đi với anh!
Dù biên cương xa xôi
Mặc thác lũ gập ghềnh
Dù biển cả mông mênh
Mặc sóng dữ rập rình
Ta sẽ qua vùng sa mạc vô biên
Như những kể trở về từ cát bụi
Ta  sẽ qua vùng thác lũ triền miên
Để đến với vùng trời yên phẳng lặng
Như mặt hồ in bóng
Như mắt em dịu ngọt
Như lòng anh bên em
(Hoặc sẽ đến với đỉnh đồi đầy gió
Nếu em muốn điều đó)
Đi theo anh!
Với hành trang là sự chân thành
Anh sẽ ru em bằng lời ca của biển
Anh sẽ hôn em bằng nụ hôn của gió
Anh sẽ che em bằng bóng mát của mây
Anh sẽ cõng em vượt qua con sông ấy
(Dù anh ko biết bơi)
Theo anh nhé!
Biển vẫn hỏi sao mắt em ngấn lệ
Giọt nắng đậu trên vai em thật khẽ
Gió cứ hắt vào lưng để vỗ về

Em đừng làm mùa thu buồn đến thế!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét